Trải qua muôn vàn đau đớn, thanh niên cuối cùng cũng hiểu rõ kẻ thù lớn nhất của thế giới này là ai. Đáng hận thay, bản thân hắn sức hèn lực mọn, chẳng những không thể giúp đỡ sư phụ, mà thậm chí còn phải để người bảo vệ...
Gia nhập Côn Luân, hắn không hề bị ghẻ lạnh, thậm chí còn được hai thầy trò duy nhất của phái Côn Luân dốc lòng truyền thụ y như đệ tử chân truyền... Đáng tiếc, ngày vui ngắn chẳng tày gang...
Lại một trăm năm nữa trôi qua, bi kịch năm xưa của Thanh Thành một lần nữa giáng xuống Côn Luân...
Lúc này, thanh niên đã tu luyện có thành tựu, nhưng đối mặt với u minh huyết ma đang hoành hành khắp tu hành giới thì vẫn như muối bỏ bể. Hắn chỉ đành mang theo thân thể trọng thương, trơ mắt nhìn Côn Luân bị hủy diệt.




